From Washington D.C with love (*)

Washington D.C mùa này nhiều gió. Nắng hanh hao nhưng trời rất lạnh. Giáng sinh năm nay tuyết không rơi nhiều như các tiểu bang miền Bắc nhưng có cảm giác bàn tay anh đang đông cứng lại. Không phải như Sài Gòn của em, mới khe khẽ lạnh thôi mà em đã mặc áo dày, choàng khăn cổ, mọi người lên faebook than thấy thương về một mùa đông bất chợt.

 Những ngày cuối năm, du khách về đây khá nhiều để ngắm cây thông quốc gia được thắp sáng trước toà Bạch Ốc, và chụp hình với những cây thông con mang về từ các tiểu bang và vùng lãnh thổ Mỹ. D.C không ồn ào, sôi động như New York, chẳng nhiều celebrity như Los Angeles, cũng không trẻ trung và đầy học thức như Boston, nhưng hút một lượng lớn khách du lịch. Không phải vì nó là thủ đô của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, nơi có nhiều trung tâm lập pháp và hành pháp quan trọng, mà do nó gắn liền với lịch sử mấy trăm năm non trẻ của Mỹ. Thành phố mang vẻ đẹp trầm tư của cô gái trong thời xuân sắc, nhất là mùa xuân, khi hoa anh đào nở rộ trên hàng trăm ngả phố.

công viên trước Capitol Hill, với những thảm cỏ xanh mướt trải rộng để người dân có thể nghỉ ngơi, thậm chí ăn uống, chơi thể thao với môn phổ biến nhất là bóng chày
công viên trước Capitol Hill, với những thảm cỏ xanh mướt trải rộng để người dân có thể nghỉ ngơi, thậm chí ăn uống, chơi thể thao với môn phổ biến nhất là bóng chày

Washington D.C chỉ là thủ đô thứ hai của Mỹ, sau Philadelphia. Được thành lập vào năm 1791 từ 100 dặm vuông (259km2) đất nhượng quyền của hai tiểu bang Virginia và Maryland, với dòng Potomac chảy tràn qua giữa. Tới năm 1846, người Virginia đòi lại đất và quốc hội đồng ý trả lại 31 dặm vuông. D.C bây giờ còn lại 69 dặm vuông (179km2) hoàn toàn nằm trong lãnh thổ Maryland.

Lịch sử Mỹ khá non trẻ so với Trung Quốc, Ấn Độ, Anh, Pháp, thậm chí thua xa bốn ngàn năm văn hiến Việt Nam mình. Người ta không tính lịch sử Mỹ từ thời thổ dân da đỏ (Native American), mà tính từ lúc Christopher Columbus tìm ra châu Mỹ. Và từ đó đến nay, Mỹ luôn là đất nước lý tưởng của người nhập cư. Mỗi người mang đến Mỹ giá trị văn hoá riêng của đất nước mình và hàng trăm năm sau, những giá trị đó đã góp phần tạo nên một nền văn hoá đa sắc tộc để mỗi người Mỹ không cảm thấy mình lạc loài, là kẻ đứng bên lề cuộc sống. Và Washington D.C là nơi, không nhiều, gìn giữ những giá trị ấy. Thử đến thăm cây Bút Chì (Washington Monument, đài tưởng niệm tổng thống Washington) vào ngày nắng đẹp, em sẽ thấy rất nhiều màu da và ngôn ngữ của gần hai trăm nước trên thế giới tụ tập về đây.

Những thắng cảnh nổi tiếng của thủ đô hầu như được xây bằng đá hoa cương trắng, chạy dọc Pensylvania Avenue và Constitution Avenue, như Capitol Hill, cơ quan lập pháp cao nhất của Mỹ, nơi đưa ra những quyết định ảnh hưởng tới toàn thế giới, hay White House, nơi ở của gia đình tổng thống. Lần đầu tiên đến đây của anh đã trở thành một kỷ niệm đáng quên, bởi anh đứng ngay trước cổng, lại hỏi người ta làm cách nào tới Nhà Trắng. Cô kia cười ngất và chỉ tay vào nó. Anh hơi bất ngờ, không nghĩ nơi ở của một trong những người quyền lực nhất thế giới lại đơn sơ đến vậy. Chỉ căn nhà trắng, lọt thỏm giữa sân trước và sân sau rất rộng, không có binh lính hay cảnh vệ cầm súng đi lòng vòng như trên phim. Quê mùa ghê!

Washington D.C còn là nơi có nhiều bảo tàng miễn phí nhất thế giới. Lớn nhất là Smithsonian Museum, rồi Space Museum, National Museum of American History, National Museum of African Art, National Museum of the American Indian… đến những đài tưởng niệm như National World War II Memorial, Korean War Veterans Memorial, African American Civil War Memorial, Lincoln Memorial, Jefferson Memorial, Washington Monument,. Lúc nào cũng đông nghẹt khách.

Hầu như người châu Á, đặc biệt là Việt Nam, ít thích vào viện bảo tàng. Họ thường dành nhiều thời gian để thăm các thắng cảnh bên ngoài. Một phần họ không thích sự tù túng trong không gian hẹp. Nhưng anh nghĩ, hạn chế lớn nhất chính là khả năng cảm thụ nghệ thuật và cổ vật có giá trị lịch sử. Học sinh, sinh viên các nước Âu, Mỹ đều được học nhiều về visual art, hay mỹ thuật từ lúc nhỏ và hình thành trong họ một sự quý yêu và trân trọng những tác phẩm nghệ thuật cổ xưa. Điều này còn khá xa lạ với người châu Á mình. 

Vietnam Veterans Memorial chỉ đơn giản là bức tường bằng đá đen, khắc tên gần sáu mươi ngàn lính Mỹ đã nằm xuống ở chiến trường Việt Nam trong cuộc chiến tang thương đó. Nhìn những cái tên trắng nổi trên nền đen, chưa bao giờ anh hết xót xa cho thân phận những người lính còn rất trẻ, mới mười tám đôi mươi, có người chưa nếm được vị ngọt tình đầu, lao vào chiến trường đẫm máu. Chiến tranh luôn khốc liệt. Dù ở bất kỳ chiến tuyến và ý thức hệ nào đi nữa, thì người lính cũng chỉ làm theo mệnh lệnh của chỉ huy và giai cấp cầm quyền. Ngày ngày, vẫn có những người mẹ, người cha, người vợ, người con đến đây, sờ lên bức tường đá, tìm tên người thân của mình, đặt một vòng hoa, và lặng lẽ khóc. Gần bốn mươi năm, nước mắt chưa bao giờ ngừng rơi tại nơi này. Cũng như ở bên kia bờ đại dương, nước mắt vẫn rơi trước những nấm mồ của người lính hữu danh lẫn vô danh, rải dài từ Nam chí Bắc.

Vài tháng nữa thôi, Cherry Blossom Festival sẽ đến. Đó là lễ hội thu hút hàng triệu người về ngắm hoa anh đào nở rộ và xem các cuộc diễu hành đường phố mang đậm dấu ấn Nhật – Mỹ. Ngày 27 thang 3 năm 1912, đệ nhất phu nhân Helen Herron Taft và phu nhân của đại sứ Nhật Viscountess Chinda đã trồng hai cây anh đào trong công viên West Potomac, thể hiện tình giao hảo của hai nước, và lòng biết ơn đến thị trưởng Tokyo, Yoko Ozaki, đã tặng một ngàn cây anh đào cho Mỹ. Đến tận bây giờ, hai cây hoa ấy vẫn còn tươi tốt, bất kể thời gian

 Cherry Blossom Festival được tổ chức lần đầu vào năm 1935, kéo dài hai tuần nhộn nhịp. Khi nào em sang đây, trong tiết trời ấm áp, hai đứa mình ngồi im lặng ngắm cánh hoa mỏng, hay thả diều quanh Washington Monument, rồi ngồi bệt trên thảm cỏ, bày thức ăn, đọc một cuốn sách yêu thích giữa dòng người qua lại. Lãng mạn hơn xíu, mình tới đài tưởng niệm tổng thống Jefferson, ngắm anh đào trắng muốt giữa hoàng hôn bãng lãng. Hàng trăm người ngồi đó, không cần nhắc nhở, ai cũng lặng nhìn cành hoa rung rinh trong gió, bồi hồi khi hoa rơi nhẹ trên mặt hồ, thoang thoảng mùi hương dìu dịu. Khoảng khắc ngày và đêm sắp sửa giao nhau, mọi thứ quanh mình cứ đỏ ửng, rồi chìm dần, chìm dần vào màn đêm yên tĩnh.

Còn không mình đi bộ tới Lincoln Memorial viếng tượng vị tổng thống vĩ đại, đã chấm dứt cuộc nội chiến Bắc-Nam và xoá bỏ chế độ nô lệ kéo dài hàng mấy trăm năm ở Mỹ. Rồi ra bậc tam cấp nhìn hai hàng hoa nở rộ bên hồ. Reflecting Pool như tấm gương vĩ đại, đã đi vào không biết bao nhiêu phim ảnh, trong đó có bộ phim Forest Gump anh yêu thích. Nơi đây, ngày 28/6/1963, mục sư Martin Luther King Jr. đã đọc một trong những bài diễn văn có sức ảnh hưởng nhất tới lịch sử nhân loại, “I have a dream” chống lại chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và tìm kiếm nhân quyền cho xã hội Mỹ.

Từ chỗ này, nhìn về phía trước, mới thấy tài năng của các kiến trúc sư khi họ xây Lincoln Memorial, Washington Memorial và Capitol Hill trên một trục thẳng. Điểm đặc biệt khá lý thú ở D.C là nhà cửa và các công trình kiến trúc không được cao hơn toà nhà Quốc hôi. Nhìn D.C từ xa, trên một đồi cao nào đó, điểm duy nhất em có thể thấy giữa rừng cây bao phủ là chóp của Capitol Hill và Washington Monument sừng sững

030

Washington D.C được chia làm bốn phần, Northwest, Northeast, Southwest và Southeast. Những cơ quan hành chính và khu phố đắt tiền của người da trắng giàu sụ như Georgetown phần lớn nằm ở Northwest  và Northeast. Ở đó, các cửa hiệu áo quần đắt tiền, nhà hàng sang trọng và các căn hộ nhỏ như hộp quẹt có giá trên trời chen chúc nhau. 14th street trước kia là con phố đèn đỏ nổi tiếng nằm ở khu Northwest. Sauna, massage, nhà hàng, khách sạn thay phiên nằm hai bên đoạn đường khá ngắn. Khi thành phố lên đèn, những cô gái ăn mặc hở hang lượn lờ tìm khách. Mại dâm bị cấm ở Mỹ, nhưng cứ đến đường 14, luật pháp trở nên vô nghĩa

 Vậy mà Southwest và đặc biệt là Southeast lại là khu ổ chuột tập trung nhiều người da đen nghèo khổ. Bạo lực, bắn giết tranh giành thị trường mại dâm, ma tuý, diễn ra như cơm bữa. Nhà cửa xập xệ, đầy graffiti. Không khó để thấy hàng trăm người lang thang, co ro trong manh áo mỏng, tập trung ở các ngã tư xoè tay xin vài đồng bố thí. Cứ ngỡ mình đang trên một đất nước ở thế giới thứ ba nào đó, chứ không phải đang đứng trêrn đất Mỹ, ngay tại thủ đô Washington giàu sang. Ở đây, ranh giới giàu nghèo được phân định vô cùng rõ rệt

Nếu như nước Anh nổi tiếng với các Square thì Washington D.C lại tự hào về các Circle (bùng binh) rối rắm. Đường sá ở đây phần được đặt theo số, bảng chữ cái hay tên năm mươi tiểu bang Mỹ. Tất cả được nằm trên trục Bắc-Nam, thiết kế theo dạng đường chéo, đan vào nhau và giao điểm sẽ là các bùng binh để điều tiết giao thông. Các Circle được đặt theo tên (kèm tượng đài) của các vị tướng lĩnh và đô đốc trong cuộc nội chiến Mỹ. Hơn 30 Circle làm nên một nét đặc trưng rất D.C, từ Logan, đến Grant, Sheridan, Sherman lúc nào cũng nhộn nhịp. Nổi tiếng và ồn ào nhát có lẽ là Dupont Circle, nơi tập trung rất nhiều người đồng tính.

Dân số D.C khá trẻ. Mỗi năm (đặc biệt là sau cuộc khủng hoảng kinh tế) thu hút lượng lớn sinh viên mới ra trường tới tìm việc. Các cơ quan chính phủ hay trung tâm nghiên cứu khoa học cung cấp một số lượng lớn việc làm. Washington là thành phố có nhiều luật sư nhất nước. Mỹ mà, ai cũng có thể kiện người khác ra toà. Người bị kiện phải nháo nhào tìm luật sư bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình chứ không là ở tù hay đền tiền sặc máu. Dường như D.C bất biến với cược khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Dân số tăng nhanh nhưng cơ sở hạ tầng vẫn không thay đổi. Đường rất nhỏ, lại một chiều, cắt dọc ngang không theo lề lối nên kẹt xe trở thành cơn ác mộng kinh hoàng. Đặc biệt là sáng sớm và chiều tan sở khi người dân ở đây đi làm trong thành phố nhưng sống ở ngoại ô cho rẻ. Từ trên cao nhìn xuống, D.C như một parking lot vĩ đại, xe cộ toàn đứng yên

Ước gì em ở đây giờ này, để anh được nắm tay em cho bớt lạnh, đi bên nhau trong buổi chiều hoa anh đào bung nở. Môi em lạnh, tay em lạnh, nhưng anh biết tình mình rất ấm. Hai đứa sẽ hoà với dòng người đông đúc, đi học sông Potomac, tới Tidal Basin, ngắm cánh hoa mỏng manh trắng muốt, phơn phớt tí hồng. Gió mơn man từ phía bên kia sông thổi lại, tự nhiên thấy những ham muốn trần gian bỏ đi mất biệt

 Washington D.C lúc nào cũng đẹp, nhưng khi trời đất vào xuân, có lẹ, chẳng nơi nào trên nước Mỹ này đẹp và quyến rũ hơn cả.

 Và bình yên hơn nữa, khi anh biết, trong anh lúc nào cũng có bóng hình em

hàng cờ quanh Washington Monument trong ánh hoàng hôn
hàng cờ quanh Washington Monument trong ánh hoàng hôn
Smithsonian Museum, bên trong có phòng trưng bày những viên kim cương lớn nổi tiếng thế giới, đặc biệt là viên Diamond Hope gắn liền với những câu chuyện kỳ bí về sinh mạng của những người từng sở hữu nó
Smithsonian Museum, bên trong có phòng trưng bày những viên kim cương lớn nổi tiếng thế giới, đặc biệt là viên Diamond Hope gắn liền với những câu chuyện kỳ bí về sinh mạng của những người từng sở hữu nó

018

091.0

115

Jefferson Memorial nhìn từ tầng 55, tầng cao nhất của Washington Monument
Jefferson Memorial nhìn từ tầng 55, tầng cao nhất của Washington Monument

cimg1354

DSC02758

DSC02763

DSC02780

DSC02822

DSC02840

———-

(*): tựa đề do tác giả đặt, toàn bộ nội dung bài viết trích từ cuốn “Nước Mỹ có gì vui” của Nguyễn Hữu Tài, hình ảnh của  Lucie Nguyen 🙂

5 Replies to “From Washington D.C with love (*)”

  1. Giá như ngày trước em không quá cao sang, tôi đã mạo muội hỏi thăm em một lần. Giá như ngày ấy em chỉ có những người bạn đơn giản thấp hèn, thì tôi cũng có cơ hội làm bạn em. Giá như… À mà thôi chuyện qua lâu rồi. Tôi vẫn nhớ Gia Lai có một người con gái tuy gần mà xa lắm. Bây giờ khoảng cách đó còn lớn hơn nửa vòng trái đất. Tuy tôi vẫn ở cách em vài km thôi!!! Như vậy nhé! Hãy cứ đi, đi mãi, đi mãi… Tôi vẫn luôn nhớ về em, một người chỉ nhìn tôi bằng nửa con mắt. -_-

    Like

  2. Hehe! Vì chỉ có “nửa con mắt” nên không nhớ cũng phải!? Nhìn tên đoán người thôi. Người đó cùng giáo xứ với bạn. Cùng đi học giáo lý với bạn. Cùng…một số vấn đề nữa, nhưng nói ra…mắc cỡ lắm!? Thôi biết vậy thôi! Bạn quá thông minh mà?! Hãy sử dụng nó. À mà không cũng được! Vì đó cũng chỉ là ký ức xưa cũ rồi. Đừng bận tâm! Không dám làm phiền bạn, hãy xem như là một người ái mộ ẩn danh là được!!!

    Like

  3. dạ, sẽ cố gắng nhìn tên đoán người và vận dụng trí nhớ. già rồi nên đang muốn quay về những thứ xưa cũ đấy chứ

    “Bây giờ khoảng cách đó còn lớn hơn nửa vòng trái đất” – bây giờ đang ở Sài Gòn rồi ạ

    Like

  4. Đang ở Sài Gòn luôn đó mà! 3 năm nữa thì đã ngót 20 năm xa xứ. Gia Lai thay đổi nhiều rồi. Thỉnh thoảng về lại nhưng cảnh cũ không còn, người cũng không thấy!? Nhớ lại ngày xưa sao mà nhiều kỷ niệm vui mà ngu ngơ, ngổ ngáo đến thế?!! Tình cờ được biết bạn trên này thật ngưỡng mộ. Nhưng đâu phải mới lần đầu ngưỡng mộ nhỉ? Từ lúc mái tóc bạn biết…sủi tăm đã có người nghĩ đến nó rồi kakaka. Nhưng dù ngày đó hay bây giờ…nửa con mắt vẫn thế!?! Hehe ngủ ngon. Bye!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s